Are you the publisher? Claim or contact us about this channel


Embed this content in your HTML

Search

Report adult content:

click to rate:

Account: (login)

More Channels


Channel Catalog


Channel Description:

NO MORE JOHNNYS IN MY LIFE - LiveJournal.com
    0 0
  • 10/12/17--21:13: Chuyện cái tựa
  • Lâu lắm mới có cơ hội bày tỏ sự bứt nút về vụ này: ấy là dịch cái tựa phim/truyện sao cho dễ nghe. Chung quy cũng tại ngày nay có nhiều thành phần tinh tướng vãi đủ mọi thứ, không biết giỏi cỡ nào mà động một tí là nhảy chồm chồm lên bắt bẻ nọ kia chứng tỏ ta đây hiểu biết giỏi ngoại ngữ -'_'-

    Quan điểm của mình là tựa phim/truyện DĨ NHIÊN là được phép dịch thoáng, thậm chí dịch khác hẳn miễn thể hiện được nội dung. Do chênh lệch trong ngôn ngữ nên có nhiều câu văn tiếng Nhật tiếng Anh nghe hay nhưng qua tiếng Việt nghe dở hơi kinh dị (và ngược lại), cho nên mắc cái mớ gì phải dịch sát từng chữ? Dịch sát từng chữ có thể hiện là người dịch có trình độ chuyên môn cao không!?!? Chưa kể nhiều khi tác giả đặt ra cái tựa éo ngửi nổi, điển hình là phong trào tựa phim dài vô tận mà mình phản cảm kinh dị (phim kiểu đó hầu hết là drop không thèm coi -"-). Nhiệt liệt đồng ý với ý kiến QH Nhật Bản nên thông qua đạo luật giới hạn số âm tiết trong tựa của 1 tác phẩm giải trí truyền thông.

    Tháng tư là lời nói dối của em (câu tối nghĩa) <-- ghét đám hô hào cho cái tựa này nhất nè
    Đến khổ vì được anh trai yêu quá nhiều: tựa này dịch ổn, nhưng căn bản cái tựa gốc nghe rẻ tiền khủng hoảng (y như nội dung cái truyện, coi nửa chap 1 rồi drop khẩn trương ="=)
    Em muốn ăn lá lách của anh (????????????)

    Ngay như tựa của cái phim mình yêu thích: Tsure ga utsu ni narimashite (Tsure bị trầm cảm rồi...) nghe nó cũng chả ra làm sao -.-. Tất nhiên đây là 1 câu thoại quan trọng, nhưng để đưa lên làm tựa thì... -.- Đánh chết mình cũng không bao giờ ịn nó vô bản vietsub mà mình làm!! ‵□′

    Ngược lại có rất nhiều tựa gốc quá hay khiến người ta muốn chuyển ngữ giống hệt nhưng tiếng Việt không đủ sức diễn đạt. Dẫn chứng mà mình ấn tượng nhất: Bokura ga Ita -> Chúng ta đã ở đây (thích cái tựa tiếng Nhật dễ sợ, đơn giản mà "gợi", qua tiếng Việt không hiểu sao bị giảm độ truyền cảm đi 50% T^T), mình từng nghĩ nếu giữ nguyên mà không hay bằng thì thà đổi hẳn cách diễn đạt khác, chẳng hạn "Thời khắc của chúng ta".

    Mình không phải người dịch tựa giỏi (thật ra nếu có lớp dạy dịch tựa thì mình sẽ lập tức đăng ký theo học T^T). Nào giờ cái tựa (tuy chỉ là tựa chương) mình dịch mà bản thân mình thấy hài lòng nhất là "Eien no Kodomotachi" (永遠の子供たち) -> "Những đứa trẻ không bao giờ lớn". Bữa đọc thấy 2 cái tựa tác phẩm văn học cổ điển được bình chọn là được dịch hay nhất là: Cuốn theo chiều gió (Gone with the wind) và Chuông nguyện hồn ai (For whom the bell tolls). Mình muốn bổ sung thêm cái tựa tâm đắc của mình: Hãy để ngày ấy lụi tàn (Let the day perish). Hồi trước cũng từng thích cái tựa Hoa trên mộ Argenon (Flowers for Argenon) nhưng mà giờ nghĩ lại thấy nó hơi tiết lộ nội dung quá :P.

    Nói chung thấy "dịch tựa" là cả một bầu trời nghệ thuật, vì cái tựa là bộ mặt của tác phẩm. Không cần dịch sát, nhưng bắt buộc phải dịch lọt lỗ tai. Ra nhà sách thấy "Em muốn ăn lá lách của anh" là dứt khoát không mua rồi đó!!! ‵□′

    0 0
  • 10/18/17--01:05: Vua điền kinh
  • Rikuou - hay vua điền kinh, cái tựa cool gì mà cool thế >.<. Thiệt là biết đặt tựa XD.



    Phim về kỹ thuật sản xuất giày chạy bộ, phát triển bởi một công ty cỡ nhỏ chuyên may vớ truyền thống, có xoay quanh giới ngân hàng (đương nhiên) và giới marathon. Chất lượng phim ở mức như dự đoán, bởi ekip đã quá quen thuộc nên có phần dễ đoán và sáo mòn, nhưng vẫn choáng ngợp trước mức đầu tư của dự án :))

    Phim của bác Zai (đạo diễn) tựu chung đều mang đậm sự hào sảng phóng khoáng của nam nhi, góc quay rộng, màu phim tươi sáng, thoát khỏi cách quay trong nhà bối cảnh hẹp và tối của hầu hết phim Nhật (ơ nhưng mà mình lại thích màu sắc và phối sáng trong drama Nhật, chân thật chứ không trắng lóa như thể lúc nào cũng có 100 cái đèn điện chiếu vô bất kể thời gian bất kể nơi chốn như các phim Hàn Trung Đài Cảng -.-. Bị cái cũng chính vì thế mà cap hình từ phim Nhật thường không được đẹp :P).



    Xét một mặt nào đó, phim của ekip này là một sự kết hợp giữa nội dung cực kỳ hàn lâm với hình thức vô cùng đại chúng, nên thường dừng lại ở mức vừa tầm (thử ghé mắt sang phim cùng đề tài mà nằm ở NHK hay WOWOW coi, xuất hiện cảm giác đang xem phim tài liệu chuyên ngành ngay =]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]). Mình đoán đó là lý do đa số các phim của họ đều được công chúng Nhật đón nhận nhiệt liệt, từ cái thời bác ấy dựng Karei naru Ichizoku kia, chứ không phải tới gần đây mới vậy (chẳng qua bác ấy *tự thú XD* là sau này bác phải lòng tiểu thuyết của Ikeido Jun, nên cứ đè mấy cái truyện của ổng chuyển thể miết, khiến bạn xem đài hơi nhầm nhọt XD). Mùa nào Zai-san có phim là 100% phim đó trở thành "cây đinh" của mùa, dự án được thông qua cái rẹt, đầu tư từ khủng tới rất khủng, được tự do casting tuyệt đối (tổ chức tuyển vai rất chuyên nghiệp, lần này là bạn Takeuchi Ryoma được chọn sau khi thi tuyển, và bạn đã bắt đầu tập chạy ngay từ sớm *khoảng tháng 5*), được nhiều thành phần khán giả trông đợi XD.

    Đương nhiên lượng kiến thức chuyên môn dồi dào trong phim (chứng tỏ tác giả phải kỳ công tra cứu) cũng là 1 điểm hấp dẫn. Người xem sẽ trải qua một thời gian động não cùng nhân vật (không động là khỏi hiểu XD), cực khổ nhưng ngọt ngào (có lao động mới có vinh quang nhá XD). Rikuou cũng không ngoại lệ. Vừa vô phim là đụng cái cốp nguyên 1 đoạn giải thích cơ chế máy may, giữa phim lại có tới mấy phút miêu tả lịch sử chạy bộ từ vượn sang người, sau cùng rút lại bằng câu kết: "Lịch sử chạy bộ gắn liền với lịch sử tiến hóa của nhân loại" <-- cũng là câu thoại sei ấn tượng nhất trong tập 1 này ^o^.



    Cảnh chạy việt dã dựng tốt, bối cảnh và bầu không khí nóng bỏng, trông như thật, xem rất thích. Cảnh này khiến mình nảy ra ý muốn xem một bộ phim đề tài marathon chuyên sâu ra trò (không có lác nhác vài cảnh chạy vài bước đám đông lèo tèo vài mống như những phim khác -.-).

    Cũng như các anh các chị cùng cha, Rikuou là phim cổ động, cổ động cho các công ty cỡ nhỏ, cổ động cho các ngành sản xuất truyền thống đang dần mai một, cổ động cho những người lao động nghiêm túc và hết mình, cổ động cho việc nuôi dưỡng ước mơ, việc dám đương đầu với chông gai thử thách để khai phá con đường mới. Và vì là phim cổ động nên nó không tránh khỏi giáo điều (tức là sẽ có không ít cảnh nhân vật đứng ra nói những lời khí phách máu lửa nhưng có vẻ thiếu thực tế kiểu như "dùng niềm tin tạo nên kỳ tích", và cũng sẽ không thiếu những cú lội ngược dòng xuất phát từ sự đổi phe do được "cảm hóa" bởi chính nghĩa XD). Nhưng khi ta nhớ rằng nơi đây là Nhật Bản, nơi đây hun đúc một tinh thần sáng tạo không biên giới, một trái tim già dặn khoan dung đồng thời vẫn hồn nhiên tươi trẻ, một xã hội yêu thương và tin tưởng con người vô điều kiện, luôn xem trọng và đặt lợi ích của "tài nguyên" con người lên hết thảy, thì ta có thể dễ dàng tiếp nhận bộ phim đúng với giá trị mà nó xứng đáng, thông qua thông điệp mà nhà làm phim muốn bày tỏ. Nói nôm na, có những thể loại phim mà chỉ có Nhật làm thì mới được, qua quốc gia khác, áp vào một thực trạng xã hội khác, là thấy giả tạo bịp bợm ngay :))))))).

    Mới tập 1 mà nói nhiều quá. Mấy tập sau chắc nói ít thôi :)).

    0 0
  • 10/18/17--07:43: Prison Princess
  • Puripuri, tức Prison Princess XD.

    Trời ơi Hikari cool quá! Hikari cool vô cùng cool muốn xỉu!!! >.<




    Đầu năm là Suzume-chan cute girl bây giờ đã thành lạnh-lùng girl rồi >___<. Thiệt là biết cách đốn tim khán giả mà ♥‿♥. Phải chi nàng là boy để tui gả cho nàng!! ♥‿♥ Năm nay Hikari toàn tham gia drama đặc sắc, hợp tác với những người hay ho thôi, khéo sau mùa trăng này tui chính thức thành quạt của nàng quá ♥‿♥




    Phong thái bích chi điển hình =)))))))))). Mới liếc mắt đưa tềnh đây mà đã nhìn người ta như nhìn xác ruồi ngay được =))))))))))))))))

    Nhịp phim khá tốt, nhưng mà hơi loạn. Đoạn đầu mấy lần tui còn tưởng tui coi lộn phim :))))))). Tập này là tập đặt vấn đề (đưa hệ quả), từ tập sau sẽ triển khai vấn đề (giải thích nguyên nhân) ٩(ˊᗜˋ*).

    P.s: khổ thân anh Iseya, không biết làm gì nên tội mà bị chị em phụ nữ hội đồng thê thảm XDXD

    0 0
  • 10/24/17--23:31: Puripuri 02
  • Thấy được nhiều vẻ mặt của nường quá *gật đầu mãn nguyện* ♥‿♥ ♥‿♥ ♥‿♥ ♥‿♥





    0 0
  • 10/26/17--07:42: Hình hài của thù hận



  • Chẳng hiểu sao suốt KareAmu, ấn tượng nhất là mẩu đối thoại giữa hai người này. Mà thực ra, nó gần như là độc thoại.

    Cùng là đan len để trút giận, nhưng sao Rinko và bà Ogawa đem lại hai cảm nhận thật khác nhau. Một bên là sự tôi luyện và giải phóng bản thân khỏi sự phẫn nộ, một bên là đắm chìm và bị nuốt chửng bởi sự phẫn nộ. Đến số phận của những món đồ len ấy cũng tưởng giống mà lại rất khác, một bên cháy thành than, mang theo mọi căm phẫn, để rồi thứ còn lại chỉ là sự bình thản an nhiên trước cuộc đời, một bên cũng cháy thành than, nhưng bao nhiêu hận thù và cay nghiệt thì còn nằm lại trong tim, nhức nhối.

    Vật tuy là để giữ ấm, nhưng thiếu đi một trái tim, thì mãi mãi vẫn lạnh. Lạnh buốt.

    0 0




    Không biết có phải tại vì đã coi Kibogaoka no Hitobito hay không mà qua đây mới tập 1 đã lọt xuồng ⊙_⊙. Kibogaoka xuồng chìm từ ep 1 nên mong phim này xuồng cập được bến XD (ít ra nhá nhá tí cũng được 罒ω罒).

    0 0



    I'm moved! T^T Tsurube-san said he's happy that 3SMAP can be back so soon (after leaving their company) and he hopes them to have more activities in the future ^o^. Tsurube-san, thank you for telling our babies such warm and encouging words, on behalf of their worrying mother (Nakai-kun) ^o^

    Nói chung là vẫn đang đu nhưng đu không kịp với 3 thánh. Vừa livestream vừa twitt vừa insta, chưa kể thi thoảng CM còn tranh thủ ngồi đọc còm của chúng quạt và tự còm vài phát -.-. Còn hơn 2 ngày nữa không lẽ tuôi lại phải ôm máy tính như cái hồi FNS27??? @_@ (thậm chí còn dữ dằn hơn hồi đó @_@).

    P.s: muốn kiếm cái clip offline đoạn có Mitani Koki mà chưa có thời gian -.- Chắc sau khi bế mạc phải ngồi cày lại quá @_@

    0 0

    Tự sướng cũng cần kỹ thuật =))))))))). Shingo-chan anh đúng là có máu nghệ sĩ (dù có đôi khi thành thật mà nói là tuôi không có lĩnh hội được tư duy nghệ thuật của anh XD).


    0 0

    Đồ cái công ty khốn nạn thối nát!!!! *xỉa ngón tay* >"<. Bao nhiêu năm trời không cho các trai nhắc tới Mori-kun, bây giờ vĩnh biệt đời tù rồi thì mấy lão đi cổ vũ hẳn cho Mori-kun thi đấu luôn cho bõ tức hố hố hố hố :))))))))))))))))) *cười điên*

    23101163_742263092640725_3006554764503678976_n.jpg

    F*ck you Johnny Jimusho!!! (╯‵□′)╯︵┻━┻
    Go for more babies!!!!! (╯ε╰)

    P.s: Ai lên chương trình có tâm vãi, chọn ngày theo lịch thi đấu của Mori-kun~~~ ^3^

    0 0
  • 11/04/17--04:49: [HonneTerebi] 4SMAP ^o^


  • Shingo-chan looks like a puppy~~~ ≧◡≦ Tsuyopon looks super sleepy though =)))))))))))))))))))))

    0 0

    Đến hẹn lại lên (?), trong năm nhất định sẽ có một đợt nổi hứng mò đọc những thứ hường phấn như shojo manga hoặc ngôn tình cho nó vui vẻ cuộc đời, vừa đọc vừa cười khúc khích tối ngủ ngon mộng đẹp :)). Dĩ nhiên gì thì gì, yêu cầu là thứ được đọc vẫn phải có não nếu không sẽ mất chức năng giải trí thư giãn :))

    Đọc cả loạt đúc kết lại thì thích truyện này nhất, đọc nó xong phát sanh ham muốn tìm đọc những truyện cùng thể loại ghi chép nhật ký đời sống tương tự (All in Love, Đó là yêu), nhưng tới nay vẫn thích cuốn này nhất. Chắc tại thấy văn phong và nhân vật của Anh không thích... nó hài hước một cách du côn hơn :)) (mình thích những con người bình dân vui tính XD).

    Cái tựa nó hường thế thôi nhưng mà tính tình nhân vật phát ngôn thì không có sến sụa như All in Love (bên AiL thì thích tương tác giữa nam chính và em trai nữ chính hơn à XD). Bạn F-kun không thường dùng lời ngon tiếng ngọt nhưng hễ đã dùng thì chỉ có ngọt chết người, lạng quạng không đề phòng chới với chết đuối giữa bãi mật như chơi -'_'-.

    "Em mà không theo anh tới đây, ở lại quê làm việc, không chừng bây giờ đã được làm lãnh đạo.
    "Thì bây giờ em làm lãnh đạo của anh, cũng không thiệt đi đâu."

    "Tụi nhỏ phổ thông bây giờ ghê gớm thật. Hồi bằng tuổi nó em không biết gì, đẹp không đẹp, học giỏi không giỏi, khéo tay không khéo tay, thể thao không biết, dịu dàng hiền thục cũng không v.v..." (lược bớt).
    F-kun nghe một hồi rồi mơ màng chép miệng: "Nhưng mà em cua được anh."
    <-- chết chưa! =))))))))))))))))))))))

    "Viết truyện về anh mà chữ 'thân mến' duy nhất lại dùng cho nhỏ Thập Ngũ (bạn thân nữ chính) à?
    "Em đâu có viết về anh, em viết về tuổi trẻ của em mà.
    "Tuổi trẻ của em không phải là anh hay sao?"


    (trích ý thôi, tự đọc tự trải nghiệm đi XD)

    0 0
  • 11/11/17--21:37: Sakamoto Yuji's new drama!
  • Đang có tin đồn về tác phẩm mới của Sakamoto Yuji, dự án dự kiến lên sóng vào mùa đông 2018 (giờ này mà mới ở mức độ tin đồn dự án, không biết có chiếu kịp hay không đây ¬_¬).

    Title (dự kiến): Badend Girl
    Lead: Hirose Suzu
    Support: Tanaka Yuko, Abe Sadao, Eita

    Eita thì đang phải đóng taiga, chắc vai diễn sẽ không chính lắm. Khung giờ phim tối thứ 4 của NTV (cũng là khung giờ quan trọng nhất của đài này).

    Hirose xem mấy phim rồi mà chẳng thuyết phục lắm, không thấy xinh cũng không thấy diễn hay ¬_¬. Được cái phim đóng cũng đa dạng, có thần tượng thị trường, cũng có nghiêm túc (chứ nếu đóng toàn phim thần tượng như mấy mạng khác thì tuôi đâu đời nào xem để biết tới ẻm).

    Drama mới chưa biết đề tài thế nào nhưng thật sự nhìn vào không thấy tính đảm bảo chất lượng cao như Quartet đầu năm nay (chỉ muốn lôi 1 trong những người đóng phụ lên làm vai chính -.-). Ầy... Thôi cứ chờ xem đã. Ít ra nghe rumor này cũng đỡ ngán ngẩm hơn cái rumor remake gì gì kia kia *ánh mắt khinh bỉ*

    0 0
  • 11/13/17--02:25: 2017.11.13 Chuyện Facebook
  • Nhớ là chị Nguyễn Ngọc Tư có ví von mấy bạn tỉnh lẻ lên lập nghiệp ở Sài Gòn, động một tí là khen quê mình đẹp đẽ yên tĩnh thoải mái đồ ăn ngon sạch dân dã thân quen con người dễ gần chất phác blah, chê ỏng chê eo Sài Gòn khói bụi tạp nham ồn ào đồ ăn bẩn thỉu con người lạnh lùng blah... như một người đàn ông cưới cô vợ tiểu thư để tiến thân, hàng ngày về nhà nhìn thấy mâm cơm cô dọn sẵn không hợp khẩu vị, không mấy dịu dàng (nhưng vẫn có mâm cơm dọn sẵn) thì bĩu môi "Tôi không yêu em, tôi yêu cô người yêu cũ hơn nhiều, tôi cưới em là vì lợi dụng em thôi". Nhìn thấy mặt vợ, "Tôi không yêu em", bưng chén cơm lên "Tôi không yêu em", vừa nhai cơm, vẫn "Tôi không yêu em", đặt chén xuống, lại "Tôi không yêu em". Cô vợ nghe chồng phũ phàng thì im lặng, không cãi lại tiếng nào, hàng ngày vẫn chăm chỉ nhẫn nhịn dọn cơm cho chồng.

    Hồi đọc tới đoạn này, mình đã kích động, lòng run rẩy bồi hồi vì quá đồng cảm -.-

    Tuy mình yêu Sài Gòn bằng tình cảm tự nhiên gắn bó, nhưng mình nghĩ nếu một ngày nào đó mình chọn sống ở một nơi không phải Sài Gòn, thì mình sẽ không "bạc đãi" nơi đó, không luôn luôn tìm cách so sánh nơi đó với Sài Gòn, như cách anh chồng đối xử với cô vợ kia. Dù với bất cứ lý do nào mà bạn tự nguyện (nhấn mạnh là tự nguyện) gắn đời mình với một vùng đất, thì chẳng phải bạn nên học cách yêu thương vùng đất đó hay sao? Bởi ít ra, nó đang, và sẽ cho bạn miếng cơm manh áo, nó là hiện tại và tương lai của bạn, lẽ nào không xứng đáng có được vị trí ngang hàng với quê hương mà bạn hằng nhung nhớ? Dĩ nhiên, tình yêu là không thể miễn cưỡng, nhưng sự tôn trọng là có thể xây dựng bằng chính thiện chí của bản thân ta.

    Về cá nhân, mình rất ghét phải nghe những câu có cấu trúc như "xxx của quê tôi ngon hơn hẳn Sài Gòn", "Sài Gòn yyy lắm, sao bằng zzz quê tôi" -.-. Mỗi lần nghe là một lần muốn lật bàn, không khỏi nhìn người nói bằng con mắt hình viên đạn -.-

    Cũng có chút liên quan, là chuyện blog và mạng xã hội. Đến bây giờ vẫn thích viết blog hơn, nhưng từ khi quyết định lập trang FB thì đã cố kiềm chế than thở về nó. Thực ra thì hướng phát triển của FB trái ngược hẳn với sở thích và nguyên tắc của mình (nếu xem như thật sự có một nguyên tắc :)) ). Thích soạn thảo bài viết cho đẹp, chèn nhiều hình, link lủng thoải mái, nhạc nền um sùm với thao tác đơn giản, dễ hiểu (như 360! hồi đó), mà mấy cái mạng xã hội nói chung và FB nói riêng thì thiết kế theo hướng mì ăn liền, thông điệp ngắn chủ yếu chú trọng tương tác và lan truyền. Mỗi lần FB update chức năng là lại đau đầu với mấy cái mớ "xin bạn hãy làm chuyện này này để được nhiều view/like hơn" (tao đã bẩu là tao éo quan tâm view/like!!!!! -.-). Rồi lại được recommend trang của người này người nọ "chu đáo" quá mức cần thiết -.-, đến nỗi nhiều page nhìn tiêu đề đã biết là thứ mình ghét mà vẫn cứ hiện liên tục liên tục chẳng qua vì nó đông đúc like cao -.-. Quan trọng nhất: mình cực ghét tiết lộ đời tư trên mạng, NO tên thật NO hình đại diện, cực hạn chế kết bạn với người nào hay page nào để tránh "bị" phát hiện thông tin về trường cũ, nơi sống, nơi làm việc (vậy mà thỉnh thoảng vẫn thấy "được" chào mời kết bạn với những người quen cũ cả mấy thế kỷ chớ hề liên lạc một cách rất thần kỳ -.-). Mình và FB, việc dung hòa sao mà quá khó khăn ~_~

    Thật ra trong tư cách cá nhân mình dùng FB chỉ theo 1 chiều là tiếp thu thông tin. Còn chiều kia thì mình chỉ động tới khi có cái gì đó cần quảng cáo giới thiệu. Phải chi FB nó để yên cho mình, mình cũng sẽ học cách yêu thương nó ~_~. Thật đấy!

    0 0
  • 11/15/17--19:34: Nguyệt Quang Thạch


  • Làm fanvid là phải như vầy nè, khiến người xem xem xong rộn ràng muốn đi coi phim ngay lập tức! Σ(゚д゚||)

    Style bạn làm clip tương đồng với MV Hakuouki, chắc là cùng 1 bạn :)). Cùng là mờ ảo mông lung mà ghép toàn hình ảnh đẹp có ý nghĩa không ♥‿♥

    Kagero no Tsuji có thể xem là series thương hiệu của anh Koji, nhưng cái này mới là bao thảm, kiếm mãi chưa thấy bản nào trôi nổi trên thị trường -.-. Trái ngang (vâng, đời bao giờ cũng là một đống xà bần -'_'-) là mình thích chị nữ chính phim này hơn Hakuouki, đọc nội dung xem MV cũng thấy nó không buồn bã như Hakuouki, mà chuyện tềnh củm có vẻ vẫn mùi mẫn lớm (lolz).

    Ôi thiệt là, đời không ép mình bán than thì nó chịu không nổi mà :))

    P.s: Nguyệt Quang Thạch (hay Đá ánh trăng) - tên bài hát.

    0 0
  • 11/17/17--07:04: Song chủ
  • Trộm nghĩ cả hai bộ taiga mà Mitani viết kịch bản là Shinsengumi! và Sanadamaru, thay vì nói một nam chính, bản chất là hai nam chính thì đúng hơn. Trong Shinsengumi! thì Kondo Isami phải đi kèm với Hijikata Toshizo mới có thể làm đại sự, còn trong Sanadamaru thì Nobushige phải có Nobuyuki giữ chắc hậu phương mới có thể thỏa sức tung hoành.


    (nghe bẩu ghép vô kế bên nhau, thì đây tuôi ghép :]]]]]])

    Lại nói hai cặp này ngoài đời tính cách trái hẳn với nhân vật trong phim. Anh Koji và Nhã Nhân là thanh niên nghiêm túc đúng chuẩn nhưng đều vào vai nhiệt tình khéo léo năng nổ, còn Shingo và anh Oizumi là thể loại nhố nhăng gây cười thì lại được cho đóng thành phần củi khô tư tưởng cứng nhắc như ông ba bị :))))). Bác Mitani quả là biết cách casting sao cho đạt hiệu ứng mới mẻ thú vị :))))

    Thực ra thì Mitani rõ ràng thích thể loại nhố nhăng hơn :)). Cứ bám theo Shingo và anh Oizumi cho đóng chính miết :))))))))). Mình có một lòng tin khó hiểu là kỳ sau mà bác lại được giao viết taiga thì chắc chắc bác sẽ chọn anh Oizumi vào vai chính :))

    0 0

    Lần đầu mua clipping. Chủ yếu là của Sanadamaru. Tính mua cái của Sakai nữa (từ 2005, ~300P ⊙_⊙) mà vuột mất -.-. Tương đối cay cú -.-







    Để cuốn 1 và cuốn 2 kế nhau, thấy mãn nguyện gì đâu á ~~~ ≧◡≦


    Mua rồi còn phải mua thêm mấy cái bìa, còn phải ngồi nhét từng trang (xong muốn cụp xương sống -.-). Nhưng mà vui ˘⌣˘. Niềm vui giản dị của quạt gái ˘⌣˘

    0 0
  • 11/22/17--03:47: MEN OF THE YEAR 2017
  • Paripia (plus Hasegawa Hiroki) were selected as this year's faces!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! OMG!!!!!!!!!!!! I CAN'T!!!!!!!!!!!!!!!! Σ(゚д゚||) Σ(゚д゚||) Σ(゚д゚||)



    Clips: https://gqjapan.jp/video/culture/GJ304-MENOFTHEYEAR-2017-11_ORIG_GI
    Hình + clip: https://gqjapan.jp/culture/celebrity/20171122/gq-men-of-the-year-2017

    My fav clip is Goro-chan's!!! He looks unexpectedly (lol) SUPER COOL! 罒ω罒


    8b8372c8gy1flqjzmxqi9j20j10pa798.jpg


    Tạp chí này luôn lên hình cực style. Hồi ông Sakai lên cuối 2013 đã choáng váng một lần, giờ x4 thì tuôi rất có nguy cơ trụy tim mà tèo >"<




    Người nào người nấy đẹp xuất sắc ⊙﹏⊙. Đang đọc tiểu thiết ngôn tềnh mà thấy một phát là ngưng ngay ngôn tềnh lại để bâu vô bể bấn ⊙﹏⊙. Quả nhiên trai Nhật với tuôi có sức hút tự nhiên như Adam với Eva mà lại =))))))))))))))

    Ông HaseHiro có khí chất sặc xì badboy dào dạt nhìn ngất trên cành quất ⊙﹏⊙. Lợi thế chiều cao dáng đẹp nữa... ⊙﹏⊙ Yêu nghiệt quá... -.-

    Còn 3 lão kia thì miệng leo lẻo là tụi tui là nghệ sĩ solo đó nha đó nha blah như sợ người ta không biết, nhưng mọi lúc mọi nơi đều dính chung với nhau thế này thì ai tin? :)))))))))))))))))

    0 0
  • 12/23/17--04:35: SONGS 17.12.16
  • Xô ca nhạc về Matsu, có Takahashi Issei làm đối tượng đối thoại với nàng XD



    Năm nay Matsu hợp tác với Takahashi Issei khá nhiều, từ đóng chung Quartet, hát chủ đề cho asadora Warotenka có Issei tham gia, đến hát chủ đề movie gì gì đó Issei đóng với Nagasawa Masami, nói chung khá là nặng nợ với nhau XD. Mà cảm tưởng về nhau sao lại không hẹn mà cùng là "người có góc tối", rồi "bí ẩn", rồi "nhiều bộ mặt" vậy hahaha =]]]]]]]]]]]

    Hình hồi nhỏ của 2 người *so bánh bao* >_<




    Cái hình  chibi-Issei trông nghệ như CM luôn, từ góc chụp tới biểu cảm, lẽ nà;o có năng khiếu trời sinh? @_@


    0 0
  • 01/02/18--21:20: Hana Ikusa
  • Khiếp, tháng 12 viết có mỗi một post :)). Chắc chưa từng có tiền lệ tại LJ này từ ngày mới thành lập :)) (trong khi chủ nhân LJ là kẻ rất thích tám chuyện ghi chép dông dài XD).

    Hễ tui me phim nào là phim đó chờ mốc meo mới có bản raw chất lượng xấu, chịu đời không thấu đi mà -.-.

    Hana Ikusa là bộ phim ca ngợi nghệ thuật cắm hoa theo trường phái Nhật Bản, chú trọng sự giản lược và nét nguyên thủy thanh sơ, chấm phá mà đặc tả. Phim không đào sâu những chi tiết kỹ thuật và nguyên lý cắm hoa, mà thiên về ý nghĩa và tác dụng của nghệ thuật này đối với đời sống và tâm hồn người Nhật, dễ hiểu dễ cảm, hơi đao to búa lớn khi lồng những hình tượng nhân vật lịch sử lẫy lừng vào câu chuyện như Nobunaga, Hideyoshi, Sen no Rikyu v.v...



    Bối cảnh phim hơi chật chội và lượng nhân vật cũng không hề nhiều, tình tiết cao trào chưa bật lên được mâu thuẫn kịch liệt để đạt độ hoành tráng ấn tượng khắc sâu vào lòng khán giả. Nói nôm na là phim có nút thắt, nhưng thắt nút không tới nên hơi hụt hẫng về cuối :))

    Tuy nhiên, cái phim làm được là đã miêu tả một cách nhẹ nhàng nhưng sinh động vẻ đẹp giản dị của tự nhiên, vẻ đẹp bừng sáng trong đôi mắt âu yếm yêu thương của người nghệ sĩ dành cho từng bóng cây dáng cỏ, từng cành hoa nhánh lá. Người yêu hoa phả hồn mình vào hoa cỏ, hoa cỏ báo đáp bằng cách rạng ngời khoe sắc tỏa hương, mối quan hệ tương hỗ vô hình mà sâu nặng, mà thủy chung, trong sáng. Trong thế giới của bộ phim, có cảm giác con người thu mình lại, để cỏ hoa bước ra làm nhân vật chính qua những khung hình, những góc máy chân phương nhất, bất kể là một bụi hoa dại khiêm nhường đằm thắm, hay một chậu tùng trúc hùng dũng hiên ngang. Mình không phải là một người yêu hoa, nhưng đôi khi vẫn phải lặng lẽ xúc động trước hồn hoa dào dạt bảng lảng vấn vít suốt thời lượng hơn hai tiếng đồng hồ của phim, ngây ngất trong sự lãng mạn thuần nhất của đất trời.



    Phim tuy khá dài, cốt truyện tuy không sâu, nhân vật tuy không kiêu hùng mạnh mẽ, nhưng có sức lôi cuốn riêng khó có thể dứt ra, vừa đơn sơ dễ hiểu như cây lá quanh ta, lại vừa có chút gì trầm tư lắng đọng không nói nên lời.    

    0 0
  • 01/09/18--07:07: Nagai iiwake (2016)
  • Phim này xem trong đợt LHP Nhật 2017, tựa được dịch thành Lời xin lỗi muộn màng, thấy cũng được rồi, nhưng muốn dịch là Lời sám hối muộn màng hơn, vì nhân vật chính thực chất chưa từng thốt ra một lời xin lỗi :)

    Nhân vật chính là một nhà văn thành danh, mà thói thường đàn ông thành đạt thường ăn chơi đàn đúm. Một ngày nọ, gã nhận được tin người vợ chung sống hơn 20 năm nay gặp tai nạn giao thông, chết trên đường đi du lịch cùng bạn, khốn nạn một nỗi là khi cô chết, gã đang "tận hứng" cùng với nhân tình ngay trong ngôi nhà của họ, ngay trên chiếc giường của cô...



    Phim hay thì không quá hay, đôi người cho vào lại thành dư thừa, đôi chỗ rườm rà không cần thiết, đôi chỗ tô đậm bi kịch một cách thái quá, khiến khi xem hơi giật cục, nhưng nói chung vẫn đạt hiệu ứng cảm xúc vừa đủ, cộng thêm diễn xuất tốt nên có một số khoảnh khắc thăng hoa.



    Điều ấn tượng nhất phim đối với mình là chị Fukatsu Eri thiệt là trẻ đẹp! Σ(゚д゚|||) Chị thanh khiết chói lòa như thiên thần làm mình ngẩn ngơ ⊙﹏⊙. Chị xuất hiện có chút xíu chả bõ dính răng nhưng một lần nữa lại chứng minh chân lý: thời lượng lên hình không tỉ lệ thuận với độ tỏa sáng *gật gù*.



    Dẫn mẫu hậu đi xem chung, xem xong mẫu hậu khen là phim rất hay, mà cái khoái tỉ nữa là hôm sau mẫu hậu nói cái phim nó cứ khiến mình nghĩ về nó mãi ^o^. Tuy nó không tạo được hiệu ứng lớn trong lòng sei như thế, nhưng nhờ mẫu hậu mà bây giờ nó đã chiếm một vị trí đặc biệt đủ để mình nhớ về hehe :))

    0 0
  • 01/11/18--08:56: Kimi wa Tennenshoku
  • A.k.a Technicolor Girl - by Ohtaki Eiichi
    Phiên bản CnY 2016



    Ôi bài gì dễ thương hết sức! Nghe n lần! 

    0 0
  • 01/15/18--23:03: Anone ep 1
  • Không hổ là Sakamoto Yuji!! (quá thần tượng ổng luôn @_@!!)


    (Tựa phim đọc là a-no-ne, là câu cửa miệng của các bé gái khi bắt đầu nói chuyện, kiểu như "nghe nè", "e hèm" v.v...)

    Phim nghiêm túc và cảm động, lãng mạn và tăm tối, trong cái tăm tối có sự lãng mạn và trong sự lãng mạn có cái tăm tối, gắn kết như hình với bóng, dường như nếu thế giới đó không tối tăm như vậy thì cũng không sinh ra sự lãng mạn đến đau lòng đó, cũng như ánh sáng và bóng tối đan xen.

    Thoại vẫn hay xuất sắc, màu phim mơ hồ bảng lảng như mộng ảo nhưng lại dịu dàng lay động, có thể khóc mà cũng có thể nghểnh cổ cười nhung nhớ - nhung nhớ một thoáng tuổi thơ, vì dẫu rằng tuổi thơ ta có là cay nghiệt thì chút xôn xao hồn nhiên đó vẫn thật như con người ta, như những gì ta thương mến.


    0 0
  • 01/17/18--23:02: 泣けばいい。。。


  • Mẹc dù Shushu 2018 cũng ổn nhưng vẫn hơm dễ thương sặc máu mũi bằng Shushu của HaseHiro (╯ε╰) (OK I know I'm biased).

    Em Kyoko OK đó, so với em Rena thì đáng yêu một chín một mười o(︶▽︶)o

    Thếch Shushu thặc nhưng mà thấy Shushu hợp với "thánh nữ" Inari hơn... -'__'- Ầy dà... -'__'-

    0 0

    TRỜI~~~~~~~~~ !!! Mình phục mình ghê, dạo gần đây me phim nào là dính phim đó!!! Σ(゚д゚||)

    Mitani Koki không làm mình thất vọng với Fuunjitachi, thậm chí là cái special vỏn vẹn gần 90 phút này đã vượt kỳ vọng của mình quá xa O_o. Phim cực kỳ thú vị, nghiêm túc, nhiều nội dung nhưng được sắp xếp khéo léo, khoa học nên từ đầu đến cuối không có tình tiết thừa, không hề gây nhàm chán!! Một jidaigeki theo lối chuyện dân gian phóng tác từ lịch sử lý tưởng trong lòng mình, xem mà từ bấn tới ngất! >_<



    Tuy thời lượng ngắn, lại rất nhiều nhân vật nhưng mỗi một người xuất hiện đều để lại ấn tượng, cốt truyện kết hợp nhuần nhuyễn tài tình giữa giới thiệu danh nhân và xây dựng nhân vật, khiến danh nhân tồn tại trong sách vở bước ra đời thực, chạy nhảy suy nghĩ ứng xử với nhau, làm người xem nức lòng thỏa mãn.

    Phim có rất nhiều nội dung, từ vấn đề chuyên môn "cứng" như kỹ thuật dịch sách trong điều kiện công cụ về ngoại ngữ (tiếng Hà Lan) còi cõm eo hẹp lúc bấy giờ (kết hợp giữa tra cứu tư liệu, nghiệm chứng kinh nghiệm tự thân và "đoán mò đại pháp" XD), rồi quá trình đối phó với chính trị và dư luận để phát hành một cuốn sách lớn mang tính tiên phong, đến những khía cạnh "mềm" như chí hướng, quan điểm, tình cảm dành cho nhau v.v... được giải quyết thản nhiên và tròn trịa như những người quân tử có tài có tâm, kiên cường bất khuất và sôi sục khát khao cống hiến.




    Dàn diễn viên của phim 90% (hay nên nói là 99% ta? XD) lấy từ Sanadamaru qua nên ban đầu không khỏi có cảm giác đây là cái spinoff trá hình của Sanadamaru, làm ra để người hâm mộ xem cho đỡ nhớ phim cũ XD, nhưng về sau, câu chuyện và nhân vật vô cùng cuốn hút sẽ đá bay bầu không khí cuối Chiến Quốc tranh đoạt giang sơn của Sanadamaru, khi xem đến giây cuối cùng, trong đầu trong tim khán giả sẽ chỉ còn lại những con người kiệt xuất trong sự giản dị, khắc kỷ trong nét vui tươi cùng cái yên ả thanh bình của một thời Edo đương hồi hưng thịnh.

    P.s: em Yukino xinh xắn đáng yêu, cười tươi như nắng xuân rạng rỡ trong sáng thực khiến người ta yêu thương >"<



    Ẻm diễn cũng hay nữa tóm lại thích em quá đi~~~ >"<


    0 0

    Trời trời ._.

    Sáng ra thấy ngay cái tin Inagaki Goro hợp tác với Hasegawa Hiroki trong movie mới của đạo diễn Sakamoto Junji (ông này thực ra cũng chưa có mấy phim nổi bật, biết mỗi Jinrui Shikin có Shingo và Arisa tham gia, nói chung chắc được mời cũng vì quen biết ._.)

    Dàn cast còn lại thấy có chị Ikewaki Chizuru cũng được nè. Nội dung là câu chuyện về hồi hương, hàn gắn các mối quan hệ gia đình và bạn bè, có vẻ như xoay quanh 2 nam chính (chị Chizuru đóng vai vợ của Goro).

    Cuối cùng cũng ra 1 cái phim nội dung có vẻ đàng hoàng đáng trông đợi :)) (cái movie chung 3 người gì mà "Lũ khốn và thế giới tươi đẹp" sao thấy như làm giỡn giỡn cho vui thôi ¬_¬). Hansekai chắc cũng có CulEn đầu tư, nhưng mà hợp tác với Hirata thì mình hơi bị bất ngờ đó >_<.

    Mong rằng phim sẽ ổn!